ccsgioan23.com
Tháng Mười Hai 11, 2017, 11:12:37 AM *
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.

Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát
 
   Trang chủ diễn đàn   Trợ giúp Lịch Đăng nhập Đăng ký Trang Nha  
Trang: [1] 2 3 ... 10
 1 
 vào lúc: Tháng Hai 25, 2017, 10:05:19 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Ai Đang Thống Trị Tâm Hồn Tôi?
Lm. Inhaxiô Trần Ngà


Lòng tham lên ngôi thống trị
Ai đang điều khiển bản thân ta? Đó là một câu hỏi không dễ trả lời.
Khi vừa mới nghe qua câu hỏi nầy, nhiều người sẽ vội đáp: Tất nhiên là lương tri tôi, lý trí tôi đang điều khiển tôi. Tuy nhiên, thực tế cho thấy là không hẳn như thế.

Có nhiều thứ quyền lực đang thống trị và điều khiển bản thân ta mà chính ta cũng không hay biết.

Nơi người nầy, có thể là những ham muốn nhục dục đang thống trị; nơi người kia, có thể là sự khao khát danh vọng đang nắm quyền chỉ huy…

Nhưng có lẽ quyền lực lớn lao và mạnh mẽ hơn hết đang thống trị nhiều người là lòng tham lam.

Khi lòng tham đã lên ngôi, đã nắm quyền thống trị ai, thì lý trí, lương tri của người đó mất hết quyền chỉ huy bản thân mình.

Một số bác sĩ thừa biết thế nào là “lương y như từ mẫu”, nhưng lòng tham đang ngự trị trong tâm hồn đã thôi thúc các vị từ chối cấp cứu những nạn nhân nghèo không có tiền bạc, khiến họ phải chết cách oan ức.

Không ít thầy cô thừa biết thế nào là đạo đức nhà giáo, nhưng lòng tham đang thống trị trong lòng đã chỉ đạo cho họ bắt học sinh phải học thêm liên tục, để tăng thêm thu nhập cho mình, bất chấp các em phải học ngày học đêm, vừa cạn kiệt túi tiền, vừa khiến cho đầu óc tê liệt, thân xác rã rời!

Một số vị lãnh đạo thừa biết rằng tham ô là quốc nạn, là tội ác đối với dân tộc, nhưng lòng tham đang ngự trị trong tâm hồn sai khiến họ vơ vét không ngừng tài sản quốc gia.

Nói chung, lòng tham đang thống trị trong tâm hồn con người đã xui khiến, xô đẩy người ta thực hành đủ mọi hình thức tham ô, chiếm đoạt, sản xuất thực phẩm độc hại, lường gạt, giết người cướp của, mại dâm, buôn người… để thu lợi về cho mình, bất chấp thiệt thòi, mất mát, đau thương, khốn cùng… của bao nhiêu người khác.

Điều đáng sợ là trong xã hội ngày nay, lòng tham ngày càng thắng thế. Lòng tham từng bước truất phế lương tri, lý trí, lòng đạo đức nơi rất nhiều người để chiếm lấy vị trí thống trị trong tâm hồn và đời sống của họ; và điều đáng sợ hơn nữa là hầu như không có một quyền lực nào - ngoại trừ quyền lực của Tin mừng, của điều thiện - có thể lật đổ, truất phế lòng tham để cho lòng đạo đức và lương tri được lên ngôi.

Qua trích đoạn Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cảnh báo rằng nếu chúng ta để cho lòng tham thống trị là chúng ta truất phế Chúa ra khỏi tâm hồn và khỏi cuộc đời mình. Ngài nói: “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.” (Mt 6, 24)

Một khi đã truất phế Thiên Chúa, lật đổ chân thiện mỹ, để cho lòng tham lên ngôi, thì cuộc sống con người sẽ sa đoạ và đau thương.

Chúa Giêsu kêu gọi truất phế lòng tham
Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng mê tham của cải vật chất khi Ngài tuyên bố: “Phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó” (Mt 5,3) và đừng tích trữ “kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm cho hư nát, nơi kẻ trộm khoét vách lấy đi, nhưng hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời…” (Mt 6, 19).

Chúa Giêsu hô hào chúng ta lật đổ, truất phế sự thống trị của lòng tham khi Ngài răn dạy: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam…” (Lc 12, 15); khi Ngài cảnh báo những người giàu có chỉ biết lo tích luỹ của cải đời nầy mà không biết chia sẻ cho tha nhân rằng: “Đồ ngốc! Nội đêm nay ta đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi tích trữ sẽ về tay ai?” (Lc 12,20).

Chúa Giêsu hô hào mọi người lật đổ, truất phế sự thống trị của lòng tham khi Ngài kết án những người sống xa hoa như ông nhà giàu chỉ biết vui hưởng của cải dư dật của mình mà không chia sớt cho Lazarô nghèo khổ thì sẽ phải chịu cực hình đời đời trong hoả ngục (Lc 16, 19-26).

Và đặc biệt, Chúa Giêsu kêu mời mọi người hãy đánh đổi của cải tạm thời để chiếm lấy kho tàng vĩnh cửu bằng cách chia sớt tài sản đời nầy cho người nghèo khổ để mai sau được vui hưởng hạnh phúc thiên đàng, Ngài nói: “Hãy bán của cải mình đi mà bố thí. Hãy sắm cho mình những những túi tiền, những kho tàng bất hoại trên trời…” (Lc 12,33).

Lạy Chúa Giêsu. Xin cho chúng con kiên quyết lật đổ lòng tham, không để nó thống trị tâm hồn và cuộc sống chúng con và dứt khoát tôn Chúa lên làm vua thống trị đời mình, biết vâng lời Chúa dạy để tích luỹ kho tàng trên trời bằng cách rộng tay chia sẻ những gì mình có với anh chị em chung quanh.

 

 2 
 vào lúc: Tháng Hai 25, 2017, 10:03:51 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Biết Vui Với Phận Mình
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền


Cuộc sống luôn mang đến cho ta những chọn lựa. Có chọn lựa nên cũng có thể đúng hoặc sai. Nó có thể mang lại cho ta hạnh phúc hay nuối tiếc. Vui hay buồn. Tiếp tục hay từ bỏ. . .

Dẫu biết chọn lựa sẽ có rủi ro nhưng cuộc sống đòi buộc ta phải can đảm chọn lựa. Phải nắm cái này và bỏ cái kia. Vì dòng chảy cuộc đời luôn tiến tới khiến chúng ta không ngừng phải chọn lựa bỏ cái cũ để nắm bắt cái mới. Bỏ cái không phù hợp để nắm bắt cái phù hợp với hiện tại. Giống như chân phải bước tới. Dù chân trái hay chân phải bước trước. Điều đặc biệt là không thể cùng một lúc bước hai chân. Phải chọn một để bước tới. Nếu cứ phân vân, ta sẽ dặm chân tại chỗ.  . .

Lời Chúa hôm nay mới gọi chúng ta phải chọn lựa giữa Nước Trời và trần thế. Nước Trời thì vĩnh cửu. Trần thế thì mau qua. Chọn Nước Trời thì phải can đảm từ bỏ những bon chen của danh lợi thú. Chọn Nước Trời thì phải biết sống vui với phận mình để phó thác cho Thiên Chúa. Chọn Nước Trời là đứng về bên Chúa để bỏ đường tội lỗi. Chúa cũng hứa rằng: theo Chúa sẽ không bao giờ thiệt thòi vì hãy xem chim trời, hoa cỏ chúng không gieo không gặt thế mà chúng vẫn no đủ, sang trọng rực rỡ muôn màu. Chính Thiên Chúa đã làm nên mọi sự. Chính Ngài sẽ quan phòng mọi sự nếu chúng ta biết bước đi theo đường lối của Ngài.
 
Nói như thế không phải là chúng ta không làm vẫn có cái ăn. Chúa mời gọi chúng ta phải ra công làm việc nhưng làm trong sự quang minh chính đại, làm trong đường lối huấn thị của Chúa thì sẽ được Chúa chúc phúc cho cả đời này và đời sau. Chúa mời gọi đặt ưu tiên cho công việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài. Nếu phải chọn lựa thì cần phải dứt khoát thoát khỏi những tham lam vô độ về: của cải, danh vọng, thú vui trần thế mau qua mà chọn lựa giá trị Nước Trời vĩnh cửu.
Cuộc sống sẽ bình an nếu chúng ta biết vui với phận mình. Nghĩa là đón nhận cuộc sống hiện tại trong niềm tín thác vào Chúa. Không bon chen. Không tranh dành. Không cầu danh lợi. Biết khôn ngoan chọn lựa điều hằng sống mà can đảm bỏ qua những  phù phiếm trần gian.

Nhưng xem ra con người đâu mấy ai bình yên. Nhân gian vẫn cầu danh lợi, vẫn bon chen giành giựt nhau đã biến thế gian thành chiến trường tranh chấp. Con người không đủ niềm tín thác vào Chúa nên vẫn tự giải quyết mọi sự theo ý mình và có lợi cho mình, bất chấp lỗi công bình bác ái với tha nhân. Thế nên, ở đâu đó vẫn còn tiếng than trách vì Trời đã không thương nên làm ăn thua lỗ, vì trời đã bỏ rơi nên nghèo vẫn hoàn nghèo. Ở đâu đó vẫn còn tiếng khóc của oan khiên, trái ngang vì bị người lường gạt, phản bội . . .

Lạy Chúa. Xin Chúa ban cho chúng con đủ niềm tin để tín thác vào Chúa. Cho dẫu cuộc đời vẫn còn đó khó khăn, vẫn còn đó thử thách nhưng cuối chân trời là ánh bình minh mà Chúa sẽ luôn mang lại niềm vui hạnh phúc cho chúng con. Xin Chúa củng cố đức tin của chúng con để luôn kiên vững giữa cuộc đời đầy tranh chấp, bon chen, nhờ đó mà giữ lòng luôn thanh thoát bình an. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

 3 
 vào lúc: Tháng Hai 25, 2017, 10:02:06 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Trước Hết Hãy Tìm Kiếm…
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB


“Không ai có thể làm tôi hai chủ… làm tôi tiền của”.
Trong chúng ta, chẳng ai dám thẳng thừng tuyên bố rằng: mình ‘làm tôi’ hay ‘làm đầy tớ’ tiền bạc đâu; nhưng hầu hết chúng ta đều sẵn sàng nhìn nhận: mình dành phần lớn thời giờ và công sức để lo kiếm tiền, vì đó là thực tế cuộc sống. Điều này thật tự nhiên và chẳng có gì là sai trái hay xấu xa cả, vì đó là qui luật sống bất thành văn áp dụng chung cho hết thảy mọi người, nhất là trong cái xã hội đầy cạnh tranh được gọi là văn minh tiến bộ ngày nay. Chính vì thế mà thực tế ít có ai bị sốc vì câu nói ‘không được làm tôi tiền của’, vì ai nấy đều đinh ninh rằng: mình phải lo kiếm tiền để sống thì có, còn làm tôi hay tôn thờ tiền bạc thì không bao giờ! Tuy nhiên không ít người trong chúng ta lại thấy khó chịu vì lời Đức Giêsu khuyến cáo: “Tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và đức công chính của Người… đừng lo lắng vì ngày mai!”
Đã sinh ra trên đời, ngoại trừ một thiểu số những người may mắn được thừa hưởng một gia tài kếch sù nào đó, ai ai cũng đều phải lo kiếm sống thôi. ‘Lo cho ngày mai’ là: điều không những cần phải làm mà còn phải dạy cho con cái biết, để chúng có thể sinh tồn. Thiên hạ đã chẳng hết lời ca tụng những ai biết phòng thân, biết lo xa… biết làm ăn để có của dư của để là gì? Thậm chí người ta còn coi: đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, là mục tiêu mà bất cứ đứa trẻ nào cũng cần đạt tới. Khi còn nhỏ, đứa trẻ sống vô tư bao lâu còn có cha có mẹ chăm lo cho…, nó quả rất hạnh phúc vì không phải lo lắng gì cho ngày mai! Tuy nhiên cha mẹ nào cũng tìm mọi cách cho con cái ăn học, chỉ vẽ chúng kinh nghiệm kiến thức… vì biết chắc một điều: một ngày kia chúng sẽ phải tự lập. Một khi phải xa lìa hoặc mất cha mất mẹ, tức là khi chỉ còn một mình trên đời không nơi nương tựa, thì biết phòng thân lo xa sẽ là điều cần thiết nhất!
Khi Đức Giêsu yêu cầu các thính giả của Người: “đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc…” chắc hẳn Người không đề cao một lối sống vô tư buông thả thiếu trách nhiệm. Điều mà Người thực sự muốn nói tới, sẽ liên quan tới điểm cốt lõi của Tin Mừng đó là: chúng ta có một Thiên Chúa ở trên trời, Người là Cha chúng ta hết thảy; Người là Đấng không những toàn năng vô song, mà còn đầy yêu thương nhân ái. Đức Giêsu kêu gọi những ai tin vào Người, muốn làm môn đệ của Người, thì cũng phải chia sẻ với Người tình phụ tử thâm sâu nhất đó, điều mà Người xuống trần chính yếu là để mạc khải cho loài người được biết. Con người không chỉ có một Thiên Chúa để mà thờ phượng, nhưng còn có một Thiên Chúa là Cha đầy yêu thương để yêu mến. Cùng với Người, và trong tác động của Thần Khí nghĩa tử, họ sẽ không ngừng kêu lên: “Abba - Cha ơi!” Đức Giêsu đã bộc trực tuyên bố: tâm tình phó thác trẻ thơ là điều quí giá nhất của Tin Mừng, điều mà bất cứ người môn đệ nào cũng cần lưu giữ và phát huy: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại và nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18:3). Nói như thế tức là Người tuyên bố: bất cứ ai nói rằng mình tin vào Giêsu Kitô, thì cũng phải tin tưởng phó thác nơi Chúa Cha, Người Cha đầy lòng từ ái yêu thương không bao giờ bỏ rơi đàn con, bất chấp tình trạng thể lý hay tinh thần của chúng có là thế nào đi nữa. Do đó lo lắng thái quá cho ngày mai và chạy đôn chạy đáo kiếm tiền lo của có thể là biểu hiệu của phản bội niềm tin, của chối bỏ phó thác tin tưởng mà Tin Mừng đòi hỏi. “Đừng lo…” không đơn thuần chỉ là một lời khuyên mang tính luân lý để ngăn chặn lòng tham, nhưng là một cảnh báo liên quan trực tiếp tới đức tin Kitô hữu. Đối với các tín hữu, càng lo lắng cho ngày mai bao nhiêu thì càng tố cáo niềm tin của họ đặt nơi Thiên Chúa là Cha nhân ái đã dần phai nhạt, cũng như càng xa con đường Tin Mừng mà Đức Kitô đã vạch ra bấy nhiêu.
“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho!” Nếu Nước Thiên Chúa chính là mạc khải của Đức Giêsu về một Thiên Chúa – Abba đầy nhân ái, thì tìm kiếm Nước đó đương nhiên phải được hiểu là: tiên quyết hãy đón nhận và củng cố niềm tin tuyệt đối nơi Chúa Cha từ nhân. Còn nếu đức công chính của Thiên Chúa lại là tình yêu thứ tha của ơn cứu độ mà Chúa Cha thực hiện nơi Thập Giá Đức Kitô Giêsu, thì tìm kiếm đức công chính đó đương nhiên phải là nỗ lực sống bác ái yêu thương, và tha thứ cho cả thù địch (Mt 5:38-48 của CN VII thường niên năm A); trong nhận thức của các Kitô hữu, mối quan tâm này phải được ưu tiên đặt lên hàng đầu. Kinh nguyện ‘Lạy Cha’, mà Đức Giêsu đã dạy cho các môn đệ Người, đúng là diễn tả một tâm tình sâu lắng nhất mà mọi Kitô hữu, trong tư thế con thảo đối với Cha trên trời, phải tha thiết biểu lộ. Trong kinh nguyện này ở phần một, họ ‘nguyện xin’ cầu mong cho Nước Thiên Chúa - vương quốc tình yêu được hiển trị; trong phần hai họ cam kết sống sự ‘công chính Tin Mừng’ qua tin tưởng phó thác và tha thứ yêu thương hàng ngày. Thản hoặc nếu còn vương chút lo lắng ‘sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây…’ thì cũng phải gói trọn trong tình con thảo với người Cha nhân ái trên trời, “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày”.
Phải chăng ‘đừng lo lắng vì ngày mai!’ là linh đạo nền tảng của Tin Mừng mà mọi Kitô hữu đều phải biểu hiện được điền này trong chính cái thế giới bon chen được gọi là văn minh hiện đại hôm nay? Phải chăng đây là sứ điệp chính mạnh mẽ nhất của Tin Mừng mà thế giới hôm nay mong được các ngôn sứ Kitô hữu lên tiếng loan truyền, để chỉ dẫn nhân loại tìm ra giải pháp tận căn cho các tranh chấp triền miên trong các lãnh vực xã hội, chính trị và kinh tế tài chánh v.v.? Để được như vậy, trước hết chính chúng tôi - các mục tử của Đức Kitô, phải là những người tiến sâu và xa hơn ai hết vào nền linh đạo tín thác này, đồng thời nêu gương cho giáo dân trong việc sống nền linh đạo rất Tin Mừng này trong đời sống bon chen và tất bật hôm nay.
Lạy Chúa Cha từ nhân, xin ban cho con hồng ân biết trọn vẹn tin tưởng phó thác trong vòng tay nhân ái của Cha. Như thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, con thà mất tất cả mọi ân huệ khác chứ không muốn mất niềm tin yêu phó thác phụ tử rất Tin Mừng này, là kho tàng quí báu nhất mà Thánh Tử Giêsu đã cất công xuống thế mạc khải cho biết. Xin Cha hãy dạy con trong mọi hoàn cảnh cuộc đời, dù có đen tối và phũ phàng tới mấy, vẫn luôn biết thốt lên như Đức Giêsu trên thập giá với tất cả niềm tin yêu phó thác: “Con xin trao phó trọn mình con trong vòng tay nhân ái của Cha”. Amen

 4 
 vào lúc: Tháng Hai 19, 2017, 03:05:26 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Lòng Bao Dung
Lm. Inhaxiô Trần Ngà


Trả thù, báo oán là hạ sách
Luật trả thù báo oán kiểu “mắt đền mắt, răng đền răng” là thứ luật đã lỗi thời, không còn thích hợp nữa, thế mà ngày nay không ít người vẫn muốn ứng xử với nhau theo thứ luật rừng man rợ nầy. Nhiều người vẫn chủ trương sống theo luật “mắt đền mắt, răng đền răng.”

Trước hết, đây là cách ứng xử thông thường của loài cầm thú, như gà chọi chẳng hạn: Con nầy đá qua, con kia mổ lại, đấu đá nhau cho đến khi cả hai đều gục xuống, kiệt sức, mình mẩy đầy máu me!

Đây cũng là phản ứng tự nhiên của những con trâu điên, của những con chó dại: Trâu nầy húc qua, trâu kia báng lại cho đến khi cả hai không còn hơi sức. Những cách ứng xử như trên thật là man rợ, rừng rú, chỉ thích hợp cho một số loài động vật hung hãn. Là người, chúng ta không thể sống theo bản năng hạ cấp mang đầy thú tính như vậy.

Nhiều cuộc xung đột trên thế giới được giải quyết theo kiểu “mắt đổi mắt, răng đền răng”, tức giải quyết bằng chiến tranh, trả thù, báo oán và đã đưa đến hậu quả vô cùng bi đát. Lịch sử chiến tranh giữa các dân tộc qua bao thời đã cho thấy điều đó.

Bao dung tha thứ cho kẻ thù là thượng sách
Qua trích đoạn Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề xuất một giải pháp tối ưu cho mọi tranh chấp xung đột giữa người với người, đó là: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” và “Đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa” (Mt 5, 39.44)

Trước lời dạy nầy, những người nông nổi cho là nhu nhược, là hèn nhát, là yếu đuối; chỉ những ai khôn ngoan sâu sắc mới nhận thấy đây là giải pháp tối ưu để giải quyết mọi xung đột và đem lại an hòa.

Khi người ta quai búa tạ vào tảng đá cứng, đá sẽ dùng sự cứng rắn của mình để kháng cự lại búa, hậu quả là đá sẽ nứt vỡ ra, bị nghiền tán ra. Đá bị thất bại hoàn toàn!

Nhưng khi người ta quai búa giáng mạnh xuống hồ nước, nước sẽ dùng sự mềm mại của mình để vô hiệu hoá sức mạnh của búa. Nước không hề hấn gì nhưng búa thì sẽ bị chìm lĩm xuống tận đáy hồ. Thế là nước thắng lợi vẻ vang!

Khi gặp bão táp cuồng phong, những cây cổ thụ cao lớn cứng cáp dùng sự cứng rắn mạnh mẽ của mình để kháng cự lại bão tố. Hậu quả là chúng bị gãy cành, trốc gốc. Trong khi đó, những rặng tre, những cây lau sậy không hề kháng cự lại bão tố, nhưng dùng sự mềm dẻo của mình để uốn theo chiều gió nên chúng được an toàn.

Hiểu được quy luật đó nên Lão tử đã dạy môn sinh từ mấy ngàn năm trước: “Nhu thắng cương, nhược thắng cường.” Vị sư tổ của môn phái Judo cũng đã dựa vào quy luật nầy để sáng lập nên môn phái Judo (nhu đạo), một môn võ thuật lấy mềm dẻo để chiến thắng tính hung bạo cứng rắn.

Tha thứ đem lại bình an cho tâm hồn
Khi oán ghét, giận hờn, căm thù người khác, ta cảm thấy tâm hồn mình như một mặt hồ đang yên bình bỗng nhiên nổi sóng. Ta cảm thấy bực bội, cay cú và như muốn phát khùng. Thế là ta đánh mất sự bình an trong tâm hồn: ăn không ngon, ngủ không yên, huyết áp lên cao, bệnh tật phát sinh và tất nhiên, nếu cứ lặp lại tình trạng nầy nhiều lần thì ta bị tổn thọ.

Trong khi đó, người bị ta giận ghét thì vẫn sống hồn nhiên, vẫn vui đùa, vẫn thanh thản hạnh phúc như không có gì xảy ra. Nỗi căm hờn giận ghét của ta dành cho y không làm y đau khổ, mà chỉ làm cho ta đau khổ thôi.

Như thế, khi nuôi lòng giận ghét căm hờn người khác, là ta tự phạt mình, tự hành hạ mình, tự làm khổ mình, tự gieo thêm bệnh tật cho mình, tự cắt ngắn tuổi thọ của mình. Làm thế thì chẳng phải là thiếu khôn ngoan sao!

Thế thì ta hãy thôi đày đoạ và tự làm khổ mình, hãy trả lại bình an cho tâm hồn mình, trả lại hạnh phúc cho cuộc đời ta bằng cách tha thứ, xoá bỏ và quên đi lầm lỗi của người khác. Chỉ bằng cách nầy, ta mới tìm lại được bình an cho tâm hồn, tìm được hạnh phúc cho cuộc sống.

Lạy Chúa Giêsu. Hình ảnh đẹp nhất trên đời là hình ảnh của Chúa năm xưa trên đồi Canvê, dù đang bị đám đông bạo ngược phỉ báng, hành hạ, đóng đinh vào thập giá mà Chúa vẫn tha thiết cầu xin Thiên Chúa Cha thứ tha cho bao kẻ xúc phạm đến Ngài.
Xin ban cho chúng con có đủ yêu thương, có đủ bao dung và thông cảm để sẵn sàng tha thứ cho những người xúc phạm đến chúng con, và sẵn sàng yêu thương, cầu nguyện cho họ như Chúa đã nêu gương.

 5 
 vào lúc: Tháng Hai 19, 2017, 02:59:58 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Lòng Khoan Dung
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền


Khoan dung nói thì dễ mà thực hiện lại có mấy ai đã làm được? Khoan dung là không nhận xét dèm pha người khác một cách bất công. Khoan dung là cắt nghĩa tốt về lỗi lầm của tha nhân. Khoan dung khó nhất vẫn là học được chữ nhịn khi người khác làm nhục hay làm tổn thương đến chúng ta. Bởi vì trong con người ai cũng có cái tôi quá lớn đến nỗi không nhịn được sự tổn thương từ người khác mang tới. Xem ra Khoan dung với người khác không phải là đức tính tự nhiên mà có. Nó là kết quả của sự vun đắp dài lâu thông qua sự làm gương và những lời chỉ bảo của cha mẹ, của bề trên và sự nỗ lực tập luyện của bản thân.

Tôi nhớ hồi còn đi học có lần các bạn mách cô giáo về một bạn có tính táy máy, hay lấy đồ của các bạn trong lớp. Nhưng cô giáo đã khuyên chúng tôi: “Bạn ấy nhà nghèo mà lại ham đọc sách, thế là rất quý. Con đừng trách bạn. Một người ăn trộm sách không phải là kẻ trộm quá xấu. Con cứ nói với bạn ấy rằng đọc xong trả lại, con sẽ cho bạn ấy mượn thêm những cuốn khác nữa ”. Quả nhiên bạn ấy đã bỏ được tính táy máy mà còn là người luôn thân thiện với mọi người.

Và có lần tôi chứng kiến một bạn trai vì bênh vực người yêu mà có lời không được lễ phép lắm với cha mẹ. Thấy tôi ái ngại ông bố đó đã ôn tồn nói rằng: “Khi người ta yêu, thì người yêu là nhất. Ai ngăn cản, tự nhiên sẽ trở thành kẻ thù. Ngày trước chúng tôi yêu nhau, ông bà nội cũng không đồng ý. Có lúc hận ông bà và nghĩ sẽ bỏ nhà ra đi. Tuổi trẻ bồng bột. Sẽ có lúc nó nghĩ lại khi sóng tình đã dịu. Phải tập sống khoan dung để cho con cái có cơ hội sửa đổi”.

Nếu trong cuộc sống ai cũng biết nghĩ tích cực và nói những điều tích cực sẽ không có tổn thương, không ân oán oan gia. Nếu trong cuộc sống ai cũng biết nhịn nhường lẫn nhau thì không có lời cay đắng nói xấu hay kết án lẫn nhau. Cuộc sống sẽ là thiên đường nếu ai cũng nhường nhịn và “chín bỏ làm mười” với nhau.

Hôm nay Chúa dạy chúng ta về lòng bao dung Kitô giáo. Chúa dạy chúng ta đừng bao giờ có kẻ thù. Hãy dùng tình yêu mà xóa bỏ hận thù. Hãy yêu kẻ thù của mình như Chúa đã từng cầu xin cho kẻ làm hại mình bằng một lời rất từ bi: “xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm”. Chúa còn bảo chúng ta nếu không yêu tha nhân như chính mình thì chúng ta không xứng đáng là môn đệ của Chúa. Chúa còn mời gọi chúng ta hãy vì Chúa để sống cho thanh sạch, cho công bằng và yêu mến sự thật. Chúa không chấp nhận là người Kitô hữu mà gây nên gương mù gương xấu cho người khác vì tội lỗi của mình. Nhất là vì sống thiếu tình yêu thương với đồng loại trong lời nói và hành động.

Đó chính là bài học mà Chúa đã dạy chúng ta bằng cả cuộc sống của Ngài. Chính Chúa đã sống một cuộc đời yêu thương. Yêu thương đến nỗi cho đi cả tính mạng của mình. Tình yêu thương đó Chúa trải rộng trên người lành kẻ dữ. Chúa không kết án tội của Lêvi, tội của người phụ nữ ngoại tình. Chúa đến để thu phục người tội lỗi bằng chính hành động bao dung của mình. Chúa bẻ bánh và trao cho các môn đệ trong đó có cả Giuđa. Chúa cúi xuống rửa chân cho các môn đệ từ Phêrô cho tới Giuđa. Chúa đã nêu gương yêu thương đến quên cả chính mình, và Ngài cũng mời gọi chúng ta hãy vì Chúa mà yêu tha nhân. Hãy vì Chúa mà đối xử tốt với nhau. Hãy vì Chúa mà quên đi cái tôi ích kỷ để sống vị tha và nhân ái với nhau.

Có ai đó nói rằng: “Nếu cứ áp dụng luật “mắt đền mắt” thì mọi người đều trở nên mù lòa”. Cuộc đời sẽ là thảm họa nếu thiếu lòng bao dung và yêu thương.

Xin Chúa cho mỗi người chúng con biết quên đi cái tôi để đón nhận mọi người trong yêu thương tha thứ. Xin cho cuộc đời Kitô hữu của chúng con luôn sáng ngời bài ca đức ái để xây dựng tình hiệp nhất yêu thương, để đẩy lùi những khổ đau và mang lại hạnh phúc cho nhân thế hôm nay. Amen

 6 
 vào lúc: Tháng Hai 19, 2017, 02:42:21 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Hoàn Thiện Và Công Chính Của Tin Mừng
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB


     "Thiên Chúa là đấng trọn lành, thánh thiện", điều này thật hiển nhiên và mọi người chúng ta đều sẵn sàng công nhận. Tuy nhiên nội dung của trọn lành và hoàn thiện này là gì thì có thể mỗi người mỗi nghĩ khác nhau. Hoàn thiện thông thường được hiểu là không có một khuyết điểm nào, mọi cái đều cao đẹp, hoàn hảo… Cách hiểu này được áp dụng cho Thiên Chúa đặc biệt phát xuất từ phía con người khi nhận thấy nơi mình đầy dẫy các khiếm khuyết… ‘Nhân vô thập toàn’. Nó tương tự như việc gán cho Thiên Chúa nhiều yếu tính khác mà con người không thể có: toàn năng, thông minh vô cùng, ở khắp mọi nơi… Riêng về sự trọn lành và hoàn thiện của Thiên Chúa, trước Đức Giêsu, người ta đã chỉ có thể mường tượng chứ không thể xác định nó chính yếu hệ tại ở điều gì. Trong bài Tin Mừng hôm nay, có vẻ như Đức Giêsu muốn xác định cho chúng ta biết, nhìn từ phía Thiên Chúa, hoàn thiện chính xác là điều gì. “Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là đấng hoàn thiện”.

      Trước đó Đức Giêsu đã kêu gọi các môn đệ của Người “ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu” (Mt 5,20) nếu muốn được vào Nước Trời. Nếu hoàn thiện có nghĩa là nên trọn lành thánh thiện, đầy đủ các nhân đức… như chính Thiên Chúa thì đòi hỏi này không một ai có thể chu toàn nổi. Và bất cứ đòi hỏi nào, cho dầu có cao đẹp tới mấy nhưng hoàn toàn bất khả thi, thì cũng trở thành vô nghĩa. Cũng vậy nếu ‘công chính’ hệ tại ở việc căn kẽ nắm giữ lề luật, thì đòi hỏi các môn đệ là những người bình dân phải công chính hơn cả các kinh sư và người Pharisêu là điều vô vọng, tương tự như ngày nay bắt giáo dân đời thường phải thánh thiện hơn các tu sĩ trong việc đạo đức, giờ giấc hay kiêng giữ. Cũng may là cuộc sống của Đức Giêsu rất nhất quán và cụ thể, cũng vậy các lời rao giảng và đòi hỏi của Người không bao giờ quá tầm với.

     Trọn cuộc sống Người, từ lúc sinh ra cho tới lúc chết trên thập giá, chỉ là để làm sao cho chúng ta biết về Thiên Chúa dưới một nét chính yếu: Thiên Chúa là Đấng cứu độ và từ nhân, hay thứ tha và giầu lòng xót thương. Mạc khải lớn nhất về Thiên Chúa chỉ có thể tìm thấy nơi chính con người Đức Giêsu, trước cả những lời Người giảng dạy. “Không ai đã lên trời (để biết về Thiên Chúa)…, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3,13). Do đó sự hoàn thiện của Thiên Chúa, như Đức Giêsu đã dùng chính cuộc sống mình để minh chứng, chính là “Thiên Chúa yêu thế gian (tội lỗi) tới nỗi đã ban Con Một”. Theo Người, đón nhận ‘sự hoàn thiện’ của Thiên Chúa trước hết và trên hết là ‘tin vào Con của Người’ – Đấng đã đến xóa bỏ tội lỗi trần gian (Ga 3,16).
Và tất cả những ai tin vào ‘Người Con’ ấy, Đức Giêsu khảng định, cũng sẽ sống sự hoàn thiện độc đáo của chính Thiên Chúa cách rất cụ thể: không trả thù, yêu thương kẻ thù nghịch. Và lý do Người đưa ra thật đơn giản: Thiên Chúa hoàn thiện vì Ngài nhân từ, do đó bất cứ ai tin vào Thiên Chúa đó cũng phải nên hoàn thiện theo cùng cách thức. Tương tự, qua yêu cầu: “anh em hãy thương yêu nhau như chính Thầy yêu thương anh em”, Đức Giêsu trưng ra sự hoàn thiện của Cha Người như một tấm gương mà mọi Kitô hữu phải học đòi: “anh em hãy nhân từ như Cha anh em là Đấng nhân từ” (Lc 6,36). Như vậy ‘hoàn thiện như Thiên Chúa’ hay ‘công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu’, mà Đức Giêsu đòi các môn đệ Người phải có, trở nên rõ ràng, rất mới mẻ và đậm nét Tin Mừng. Trong nội dung đó, tôi thiết nghĩ, khi yêu cầu ‘nên hoàn thiện như Cha trên trời’ Đức Giêsu đã không đưa ra một yêu sách mà con người không thể thực hiện được, nhất là đối với các Kitô hữu khi niềm tin của họ hoàn toàn dựa trên ý thức và khiêm tốn nhìn nhận rằng tự bản chất mình là con người tội lỗi và bất toàn. Thậm chí thánh Gioan còn dám khảng định: “Ai nói: tôi yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối” (1Ga 4,20). Yêu hết mọi người, yêu cả kẻ thù đúng là giới răn hoàn thiện (chứ không chỉ một lời khuyên hay khích lệ) dành cho hết thảy mọi Kitô hữu.

      Nếu tôi thật sự tin Thiên Chúa đã yêu thương và chết cho tôi, thì tôi cũng sẽ có khả năng tha thứ và yêu thương kẻ thù; và như vậy tôi đúng là đã trở nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện; còn nếu như tôi không chấp nhận tha thứ và yêu thương dầu chỉ một người thù nào đó, thì chính niềm tin vào Đức Giêsu thập giá của tôi có vấn đề nghiêm trọng. Lúc đó, cho dầu có đạt được tới độ siêu việt mọi thứ nhân đức trên đời, tôi cũng vẫn không thể xác quyết được rằng mình đã tới gần được sự hoàn thiện của Thiên Chúa, Đấng trong Đức Kitô đã tha thứ và hiến mình cho các tội nhân như tôi.

     Lạy Thiên Chúa trọn lành và thánh thiện vô cùng, khi đòi con phải trở nên hoàn thiện như Cha, Cha đã cho con một gương hoàn thiện mà con hằng phải chiêm ngắm là Đức Giêsu chết treo trên thập giá; đồng thời Cha cũng gieo vào lòng con nguồn mạch của sự hoàn thiện là Thần Khí Cha. Xin cho con luôn biết lắng nghe Thần Khí tình yêu nhắc nhở, nhất là mỗi khi gặp trái ý, thù nghịch, để con biết rộng mở cho tha thứ và yêu thương như Cha, nhờ đó con có thể trở nên hoàn thiện như Cha trên trời. Amen

 7 
 vào lúc: Tháng Hai 12, 2017, 03:19:10 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Luật Lệ: Giữ Trọn Hay Làm Nên Trọn?
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty


Đối với người Do Thái, Lề luật có tầm quan trọng số một. Thái độ trước lề luật chính là khuôn vàng thước ngọc để đánh giá một con người. Đức Giêsu cũng được các đồng bào Người đánh giá và chấp nhận dựa trên tiên chuẩn này; vì thế mà Người lên tiếng tuyên bố: “Thầy đến không phải để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” lề luật.

Không ai có quyền bãi bỏ luật lệ, trừ chính vị ra luật hay nhà lập luật. Trong Israel, chỉ mình Đức Chúa Giavê có quyền này; ngay cả Môsê cũng không, vì ông chỉ là người truyền đạt cho dầu luật có mang tên ông. Luật này cũng không cần được ai kiện toàn vì nó đã hoàn hảo; có chăng chỉ là giải thích và đó là bổn phận dành riêng cho các luật sĩ. Hiểu như thế thì lời công bố của Đức Giêsu có thể bị coi là lộng ngôn, vì không ai có quyền bãi bỏ cũng như không ai được phép ‘kiện toàn’ - sửa chữa bộ luật Môsê đã truyền lại.

Thông thường thì người ta sẽ coi như phá luật những kẻ không cặn kẽ tuân giữ lề luật. Rõ ràng nhóm Biệt Phái và luật sĩ đã nhận xét Đức Giêsu là như thế, do đó đã liệt Người vào hạng tội lỗi, vì cho rằng Người có thái độ coi thường, bất tuân luật thánh, cụ thể trong việc giữ ngày Sabát và các nghi thức tẩy rửa.

Về phần Đức Giêsu, Người luôn khẳng định việc căn kẽ giữ luật là cần thiết “một chấm một phết trong lề luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành”. Các môn đệ hiểu rõ điều đó cho nên sau này, kể cả khi Đức Giêsu đã về trời, họ vẫn tuân giữ căn kẽ mọi lề luật Môsê. Các tông đồ còn muốn mọi tín hữu (nhất là các người gốc Do Thái giáo) phải tiếp tục giữ trọn luật pháp theo lời Chúa dạy: “Ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời”. Tuy nhiên, sứ mạng đích thực của Đức Giêsu không nhằm kêu gọi dân chúng giữ luật. Điều này đã được các Pharisêu, các luật sĩ… và Gioan Tiền hô làm bằng nhiều cách. Người khẳng định: “Thầy đến… để kiện toàn luật Môsê!” Và không chỉ Người, mà bất cứ kẻ nào tin vào Người cũng phải kiện toàn lề luật như thế: “Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vài Nước Trời”. Tác giả Matthêu thẳng thắn muốn các tín hữu gốc Do Thái (đối tượng chính của sách Tin Mừng ông viết) phải hiểu rằng: Đức Giêsu và các lời Người dạy tuy không chống lại nhưng cao trọng hơn luật Môsê rất nhiều, “Luật xưa dạy rằng…. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết…” Thế thì ta phải hiểu điều các khẳng định này theo ý nghĩa nào?

Trước hết ở đây ta không được hiểu Đức Giêsu tự giới thiệu mình là một nhà lập pháp mới (legislator novus), theo nghĩa giao ước mới thì đòi phải tuân giữ luật mới, cũng như giao ước cũ phải tuân giữ luật cũ của Môsê. Không! Đức Giêsu không phải là người làm luật, nhưng là người làm cho mọi luật được nên trọn. Không có Người, luật lệ cho dầu có thể là rất tốt, rất hoàn chỉnh, vẫn chưa có thể được coi là trọn; và duy nhất chỉ một mình Người mới làm được điều đó. Ai tin vào Đức Giêsu, đặc biệt qua biến cố tử nạn và phục sinh của Người, đều có khả năng kiện toàn, hay làm cho nên trọn bất kỳ luật lệ nào họ nắm giữ (dầu là luật dân sự bất toàn hay luật tôn giáo thánh thiện). Lòng thương xót, từ ái cứu độ của Thiên Chúa, mà Đức Giêsu mạc khải, mới là nền tảng duy nhất để canh tân và kiện toàn mọi thứ luật lệ. Chỉ cần nhìn vào các trường hợp được nêu trong bài Tin Mừng: không giết người, không ngoại tình, ly dị, thề gian dối… ta mới thấy chỉ Tin Mừng tình yêu Thiên Chúa mới có thể kiện toàn và làm cho chúng được nên trọn tới thế. Sự nên trọn này chắc chắn không hệ tại ở luật pháp hoàn hảo hơn hay kém, nhưng hệ tại ở thái độ bình an và tự do ta có khi nắm giữ các lề luật đó, trong tư thế của một người con được Chúa Cha yêu thương. Không tin tuyệt đối vào tình yêu cứu độ của Thiên Chúa nơi Đức Kitô Giêsu, ta sẽ không bao giờ có được thái độ này, và đương nhiên sẽ thấy khó có thể chấp nhận các đòi hỏi của luật pháp, kể cả những lề luật hoàn thiện và cao đẹp nhất.

Phaolô biết rõ hơn ai hết sự cao đẹp của luật Môsê, nhưng cũng chính vì thế mà ông càng xác tín hơn ai hết về giới hạn của nó so với Tin Mừng. Trong chương 3 thư gởi giáo đoàn Galát ông lấy hình ảnh người giám hộ để chỉ luật Môsê rất thánh thiện (và bất cứ luật lệ nào khác, kể cả luật Hội Thánh), và hình ảnh con cái tự do để chỉ sự ‘kiện toàn - nên trọn’ của niềm tin vào Đức Kitô Giêsu. Tôi thiết nghĩ ông quả đã nắm bắt rõ vấn đề: “Khi đức tin đến, thì chúng ta không còn ở dưới quyền giám hộ nữa… vì tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa…” (Gl 3,25-26)

Ôi, niềm tin Kitô hữu vào tình yêu Thiên Chúa nhân ái thứ tha có khả năng nâng chúng ta lên cao biết mấy, vượt xa sự kiểm tỏa của luật pháp, cũng như mọi lo lắng sợ hãi của thưởng phạt nghiêm minh!

Trong tư cách là công dân Việt Nam, là Kitô hữu, là tu sĩ - linh mục... con phải khoác lên mình biết bao nhiêu thứ luật lệ. Con thâm tín một điều rằng không một luật lệ nào trong số đó tự nó có thể cứu thoát được con. Lạy Chúa từ nhân! Xin cho con được như Phaolô xác tín rằng: chỉ có niềm tin vào Chúa cứu độ và từ nhân mới giúp con làm cho các luật trên được nên trọn, đồng thời biến con thành con cái tự do đích thực của Cha trên trời. Amen

 8 
 vào lúc: Tháng Hai 12, 2017, 03:08:43 AM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Biết Mình Giới Hạn Để Cảm thông
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền


      Hai vợ chồng lớn tuổi ghé vào một quán ven đường đề điểm tâm. Ăn xong, khi đã lên xe đi được khá xa, bà vợ mới sực nhớ là mình quên cặp kính trên bàn ăn. Suốt quãng đường trở lại quán, ông chồng luôn mồm cằn nhằn tính đoản vị, hay quên của bà vợ.
Đến chỗ cũ, khi bà vợ tất tả chạy vào tìm kính, ông chồng dặn với theo:
- Bà nhớ cầm ra luôn cho tôi cả mũ lẫn ô nhé!
      Đôi khi chúng ta hay trách người này chê người kia. Có khi kết án ông này bà nọ. Sự kết án của chúng ta khiến nhiều người bảo rằng: bạn hãy nhìn lại bản thân mình xem tốt chưa mà chê người khác? Vì có khi những điều sai lầm ấy chính chúng ta cũng đang hay đã từng mắc phải?
Điều quan yếu trong cuộc sống không phải là kết án nhau mà là biết sống tốt từ bản thân của mình để nên gương sáng cho anh em. Đừng sống theo kiểu mà cha ông ta từng chê trách:
          “Chân mình còn lấm bê bê
       Lại cầm bó đuốc mà rê chân người”.
      Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy sống theo tinh thần Phúc Âm. Hãy ăn ở ngay lành. Hãy làm việc thiện. Hãy từ bỏ những tính hư nết xấu, những đam mê tội lỗi. Đừng mang danh con cái Chúa mà lại sống xa rời tình nghĩa với anh em, xa rời tình nghĩa với Chúa. Đạo không dừng lại ở việc tuân giữ điều này điều kia mà còn thể hiện tình liên đới, sự chia sẻ, cảm thông với anh em. Đạo được quy chiếu vào Lòng Mến. Mến Chúa thì phải yêu mến anh em. Tình yêu đó đòi hỏi phải sống hiệp thông với nhau trong yêu thương và tha thứ. Tình yêu đó đòi hỏi tránh xa những mâu thuẫn, những ghen ghét, giận hờn. Chúa còn coi trọng sự hoà giải với nhau hơn cả việc đến dâng của lễ. Vì khi “anh em sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có người đang bất bình với anh, thì hãy bỏ của lễ mà đi làm hoà trước đã rồi hãy trở lại mà dâng lễ”.
      Nhìn vào thế giới hôm nay đó là một thế giới đầy bạo lực. Con người không cần lý lẽ. Người ta có thể dùng quyền để bẻ cong công lý. Người ta dùng sức mạnh để đè bẹp tự do và xâm phạm quyền sống của tha nhân. Vâng, giữa một thế giới mà sự thù hận luôn đòi loại trừ nhau bằng bạo lực, bằng gươm đao. Giữa một thế giới mà lòng nhân đã đánh mất chỉ còn sự giả hình, hay nhẹ hơn là mạnh ai nấy lo, sống thiếu tình liên đới với nhau. Người Kitô hữu cần phải thể hiện cho người ta thấy lòng bao dung và tha thứ vẫn còn tồn tại trên trần gian. Vì Chúa mà chúng ta vẫn có thể làm điều ấy. Vì Chúa mà chúng ta hãy nhịn nhục lẫn nhau. Vì Chúa mà chúng ta hãy tha thứ cho nhau. Vì Chúa mà chúng ta hãy “chín bỏ làm mười”, sống vị tha và bác ái với nhau.
      Điều đáng trách là nhiều người mang danh Kitô hữu nhưng lại sống thiếu tình yêu. Bởi vì vẫn còn đó những người siêng năng đi lễ nhưng không dám sống thánh lễ trong cuộc đời của họ. Họ có đạo nhưng hành động của họ lại ngược với giáo huấn của Chúa. Họ có đạo nhưng họ vẫn sống rối vợ rối chồng, vẫn chồng chung vợ chạ, vẫn lăng nhăng, vẫn ngoại tình . . . Họ đến nhà thờ nhưng vẫn lỗi công bình bác ái trong lời nói và hành động. Họ mang danh Chúa Kitô nhưng lại sợ hy sinh, sợ trách nhiệm và trốn tránh bổn phận với gia đình và Giáo hội.
      Lạy Chúa Giêsu. Nguyện xin Chúa là Đấng đã tha thứ cho mọi tội khiên của nhân loại xin cũng tha thứ cho những yếu đuối của chúng con, và xin Ngài giúp chúng con cũng biết sống tha thứ và hoà giải với nhau. Amen


 9 
 vào lúc: Tháng Hai 04, 2017, 02:31:21 PM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Muối Cho Đời
ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt


     Trong những dịp cuối năm, các bản tổng kết tình hình đều đánh giá cao những đóng góp của Giáo hội đặc biệt trong lãnh vực giữ gìn đạo đức xã hội. Nơi nào có đồng bào Công giáo sinh sống, tệ nạn xã hội không có hoặc có rất ít. Nghe những nhận định trên, tôi rất vui vì thấy anh chị em tín hữu đang sống đúng tinh thần trở thành muối cho đời như lời Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm nay.
Khi nói đến muối Chúa Giêsu có ý dạy các môn đệ về cách thế hiện diện trong xã hội.
      Đó là một hiện diện khiêm nhường
      Hạt muối thật bé nhỏ. Chẳng ai chú ý tới sự hiện diện của nó. Bên cạnh thịt, cá, rau cỏ, muối chỉ đóng vai phụ. Người ta trưng bày những món ăn đắt tiền. Người ta giới thiệu những món ăn cầu kỳ. Không thấy ai trưng bày muối. Chẳng có ai giới thiệu muối trong bữa tiệc lớn. Xét về giá trị kinh tế, muối chẳng đáng giá bao nhiêu. Đó là một hiện diện quên mình.
      Muối có đó nhưng không ai thấy muối. Không chỉ vì muối bé nhỏ khiêm nhường mà vì muối phải tan biến đi. Phải tan biến đi muối mới có tác dụng. Muối ướp vào thịt cá mà không tan đi thì không thấm được vào thớ thịt, thớ cá, không giữ cho thịt tươi cá tốt được. Muối gia giảm vào cá kho, thịt rim, nước canh mà không tan đi thì khi ăn phải, người ta sẽ nhăn mặt bỏ đi. Chỉ khi tan biến đi, hoà tan vào thịt, cá, rau cỏ, muối mới có ích lợi. Muối phải hiện diện nhưng lại phải tiêu huỷ đi thì mới có ích.
      Đó là một hiện diện tích cực.
Tuy bé nhỏ khiêm nhường và vắng mặt, nhưng hiện diện của muối là một hiện diện tích cực. Tích cực vì góp phần bảo trì thực phẩm khỏi hư thối, vì nâng phẩm chất món ăn. Tích cực vì là một thành phần hầu như không thể thiếu trong các món ăn. Tuy không thấy và không nói ra, nhưng ai cũng ngầm hiểu trong mỗi món ăn đều có muối.
      Khi dùng muối làm hình ảnh minh hoạ, chắc chắn Chúa Giêsu cũng muốn cho các môn đệ của Người có những đặc tính của muối.
Người muốn các môn đệ của Người sống giữa nhân loại như muối ở trong thức ăn. Người muốn các môn đệ của Người hiện diện thật kiêm nhường như những hạt muối bé nhỏ. Người muốn các môn đệ của Người hiến thân mình cho nhân loại như những hạt muối hòa tan trong thực phẩm.
      Nhưng để sự hiện diện bé nhỏ khiêm nhường mang yếu tố tích cực, các môn đệ phải giữ được vị mặn của muối.
      Vị mặn, đó là lòng yêu mến Chúa mặn nồng, là tình yêu tha nhân mặn mà, là sống tinh thần Tám Mối Phúc như Chúa dạy trong bài Tin Mừng tuần trước.
Giữ được vị mặn của Phúc Âm và hiện diện âm thầm trong phục vụ quên mình, người môn đệ Chúa sẽ thực sự góp phần bảo vệ nền đạo đức của xã hội. Dù không muốn, họ vẫn trở thành ánh sáng soi trần gian.
      Lạy Chúa, Chúa tin tưởng con, nên đã gọi con là muối trần gian. Xin cho lòng con yêu mến Chúa tha thiết, để đem cho đời hương vị tình yêu. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1- Bạn nghĩ gì về hình ảnh hạt muối?
2- Làm muối, dễ hay khó?
3- Bạn đã bao giờ cảm thấy niềm vui được chìm đi để anh em được nổi nang chưa?



 10 
 vào lúc: Tháng Hai 04, 2017, 02:29:01 PM 
Tác giả thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành) - Bài mới nhất gửi bởi thanhtrankhanh (Trần Khánh Thành)

Muối Cho Đời
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB


   Kể từ Hiến Chế Lumen Gentium lừng danh của Công Đồng Vatican II người ta dần trở nên quen thuộc với khái niệm Hội Thánh phải là ánh sáng, ánh sáng soi chiếu muôn dân. Phụng vụ cũng liên tục dùng biểu tượng ánh sáng để chỉ Đức Kitô, sứ điệp Tin Mừng của Người, đồng thời cũng chỉ toàn bộ đời sống Kitô hữu. Vì thế câu định nghĩa Đức Giêsu dùng để nói về các kẻ tin theo Người “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” quả có một tầm quan trọng rất đặc biệt.
   Kiểu nói ‘nêu gương sáng’ của người Việt dễ làm chúng ta hiểu câu nói “chính anh em là ánh sáng cho trần gian” theo ý nghĩa thông thường: các Kitô hữu phải trở nên gương mẫu về đời sống đạo hạnh, có nền luân lý lành mạnh đáng cho mọi người khâm phục… Cũng vậy, cách nói ‘con cái ánh sáng’ được thư Êphêsô (5,8-14), 1 Thêxalônica (5,5-6), 1Phêrô (2,11-12) sử dụng cũng dễ làm chúng ta liên tưởng đến nội dung luân lý tương tự: “Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật. Anh em hãy xem điều gì đẹp lòng Chúa” (Ep 5,8-10).
   Đức Giê-su dùng hai hình ảnh bổ sung: “Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian”. Hình ảnh ‘muối’ được đặt trước, vì nó gây ấn tượng mạnh hơn với các thính giả Do Thái.
   Đối với người Do Thái, công dụng trước hết của muối là ướp thực phẩm để bảo quản, chứ không đơn thuần là gia vị làm cho thức ăn thêm đậm đà, như cách hiểu phổ thông của chúng ta ngày nay. Sách Dân Số nói: các tư tế được trao cho ‘một giao ước muối muôn đời tồn tại, cho ngươi và dòng dõi ngươi’ (18,19). Qua việc cử hành cặn kẽ các bổn phận tế tự, họ sẽ làm cho giao ước đã được ký kết với Giavê tồn tại mãi mãi trong Israel. Người Do Thái sau này hiểu rộng ra rằng, nhờ việc trung thành nắm giữ luật Môsê, họ sẽ làm cho Giao Ước Sinai tồn tại mãi mãi qua các thế hệ. Trong ý nghĩa này thì chính họ sẽ là ‘muối ướp Giao Ước’, là ‘ánh sáng cho đời’ giữa các chư dân.
   Khi dùng cùng một kiểu nói rất Do Thái này, Đức Giêsu đã muốn các môn đệ Người hãy là ‘muối cho đời’, vì nhờ họ mà Tin Mừng - Giao Ước Mới sẽ được bảo quản cho trần gian. Giá trị nòng cốt nhất của Tin Mừng, điều độc đáo nhất mà Đức Giêsu mang đến cho trần gian, chắc chắn không phải là nếp sống đạo hạnh của một nền luân lý lành mạnh. Trước Người, các đức Phật Thích Ca, Khổng Tử, Lão Tử v.v… đã từng phổ biến những nền đạo đức luân lý cao đẹp không kém. Và từ nhiều niên kỷ qua, các môn sinh Phật, Khổng, Lão cũng đã tìm đủ mọi cách bảo tồn và phát huy Phật Pháp, triết lý Khổng Mạnh cho khỏi bị mai một. Về phần Hội Thánh, tôi thiết nghĩ, cho dầu luôn nỗ lực hoàn chỉnh giáo lý để tiến tới một nền luân lý ngày càng hoàn hảo hơn, Hội Thánh không thể coi đó là trách nhiệm chính mà mình phải chu toàn. Hội Thánh có sứ mạng duy trì một điều độc đáo hơn nhiều, điều mà không ai khác ngoài Đức Giê-su có thể mang đến cho trần gian, đó là tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. Đây mời là điều thực sự cần được bảo quản; và đây mới thực là trách nhiệm của Hội Thánh nói chung, và của từng Kitô hữu nói riêng.
   Những ai đã có ‘phúc’ được đón nhận lòng từ ái của Thiên Chúa nhờ tin vào Đức Kitô Giêsu, cũng có bổn phận làm cho ‘cái phúc’ này hiển thị trong cuộc sống mình, để rồi nó cũng tiếp tục hiển thị giữa lòng nhân loại. Họ có trách nhiệm ‘ướp’ đời bằng chính cuộc sống đầy yêu thương nhân ái của mình, để giao ước tình yêu cứu độ của thập giá Đức Kitô được tiếp tục tỏ hiện. Đây chính là công tác mà không ai khác ngoài Kitô hữu có thể cống hiến cho nhân loại. Xây dựng một nếp sống đạo hạnh, một nền luân lý lành mạnh, thì họ luôn có thể và có bổn phận phát huy, chung vai sát cánh với các Phật Tử, Nho sĩ Khổng Lão, các người thiện tâm ở mọi nơi vào mọi thời. Yêu thương tha thứ để bộc lộ tình yêu nhân ái của Thiên Chúa thì duy chỉ có họ, các Kitô hữu, mới làm được. Chính vì thế mà Đức Giêsu tuyên bố: “Cứ dấu này mà người ta nhận biết chúng con là môn đệ của Thầy, là chúng con yêu thương nhau” (Ga 15, 9-17)
   Nếu Kitô hữu quả là ‘muối cho đời’, là ‘ánh sáng cho trần gian’ trong nội dung này: nếu qua cuộc sống mình họ phải làm cho mọi người nhận biết rằng loài người đã được Thiên Chúa yêu thương biết là dường nào, thì ngay cả tôi, một linh mục, có thể coi mình đang thực sự là muối và ánh sáng của Đức Kitô hay không?
   Lạy Chúa, xin cho mỗi lần đọc lời truyền phép: “Này là chén máu Thầy, máu giao ước mởi và vĩnh cửu sẽ đổ ra…” con đều ý thức rằng, cùng với Thánh Thể, con có bổn phận làm cho tình yêu cứu độ của Chúa được thể hiện mọi nơi và mọi lúc. Xin cho con, trong tư cách linh mục của Đức Kitô, luôn trở thành muối để ướp mặn các tín hữu và mọi người về giao ước tình yêu cứu độ của Thập giá. Và để làm được điều đó, xin cho con luôn duy trì được nơi mình xác tín, chính con là người trước hết đã hưởng nhờ tình Chúa yêu thương tha thứ, để rồi con sẽ ban phát cho các người anh em. Amen

Trang: [1] 2 3 ... 10
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.8 | SMF © 2006, Simple Machines LLC Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.131 seconds với 28 câu truy vấn.